Vì Chữ Hiếu, Chịu Oan Tình

Ở An Bình vào thời nhà Đường, có một người tên là Thôi Diễn, con trai của viên quan Tả Thừa Thôi Luân.

Là con một được cha mẹ thương yêu, chiều chuộng rất mực, nhưng Thôi Diễn chưa bao giờ tỏ ra ỷ lại hay xem thường người khác. Vì thế, từ họ hàng thân thuộc cho đến kẻ ăn, kẻ ở đều yêu thương, quí mến. Với cha mẹ, Thôi Diễn còn là đứa con ngoan ngoãn, hiền lành, hiếu thuận. Học hành thì giỏi giang, thông minh khó ai bằng.

Tả Thừa Thôi Luân và người vợ rất tự hào và hãnh diện về đứa con trai này. Tuy nhiên ở người vợ, ngoài những niềm vui cùng chồng, ba còn có một nỗi lo riêng rất lớn. Hơn ai hết, bà biết sức khỏe của mình không được tốt. Dù được thuốc men đến nơi đến chốn nhưng bà cứ nghe người ngày một yếu dần. Bà e không được ở bên cạnh con trai cho đến ngày trưởng thành.

Điều lo sợ của người vợ không tránh khỏi. Mùa thu năm ấy, bà đã qua đời sau một cơn bạo bệnh. Bà mất đi khi Thôi Diễn còn rất nhỏ. Tả Thừa Thôi Luân, tuy không quên người vợ cũ, nhưng Thôi Diễn cần phải có người chăm sóc, nhà cửa cần có người trông coi, kẻ ăn người ở cần có người quán xuyến. Chính vì thế, chưa đầy nửa năm sau tang vợ, Tả Thừa Thôi Luân lấy người vợ mới. Tính tình Thôi Diễn xưa nay vốn hiền lành, dễ dãi lại nhân hậu; dẫu không vui, nhưng cậu vẫn mở lòng đón nhận người mẹ kế không tính toán.

Không ngờ bà kế mẫu Lý thị này lại là người ích kỷ, nhỏ nhen, đố kỵ. Từ ngày về làm vợ ông Thôi Luân, bà ta luôn sợ rằng mai kia bao gia sản của họ Thôi cũng sẽ lọt hết vào tay đứa con riêng của người chồng. Nghĩ thế, nên Lý thị vừa không thương Thôi Diễn, vừa đối xử với cậu bé hết sức tàn độc. Chỉ cần, Thôi Diễn phạm phải lỗi lầm nhỏ là bà mắng mỏ, đánh đập thẳng tay. Bà kế mẫu con thường xuyên giấu đi thức ăn ngon, những quần áo đẹp. Ông Thôi Luân có hỏi thì bà ta lại bảo là tập cho Thôi Diễn có thói quen tiết kiệm

Biết mẹ kế ghét bỏ, hất hủi, hành hạ, Thôi Diễn vẫn một mực cung kính hiếu thảo. Khi lớn lên, nhờ học hành giỏi giang, lại tài năng hơn người, Thôi Diễn được vua phong sắc chức Phú Bình úy. Ngày Thôi Diễn nhận chức cũng là ngày người cha phải đi sứ ở đất Thổ Phồn

Tuy đã là một vị quan lớn, với kế mẫu, Thôi Diễn vẫn luôn cung kính, thảo hiền. Có món ngon, vật lạ gì cũng mang về cho bà. Không có người cha ở nhà, Thôi Diễn càng chăm sóc, phụng dưỡng người mẹ kế chẳng khác gì mẹ ruột

Trong khi ấy, Lý thị vẫn tìm mọi cách để loại bỏ con chồng. Hay tin Tả Thừa Thôi Luân về tới, bà ta ra tận cổng đón với chiếc áo rách tả tơi, vá chằng vá đụp cùng gương mặt xơ xác héo hon. Trước ánh mắt lạ lùng lẫn ngạc nhiên của người chồng, bf òa khóc tức tưởi. Sau đó, bà nghẹn ngào cho ông biết bà thê thảm thế này đều do lỗi Thôi Diễn. Bà ta còn mách với người chồng rằng, khi ông đi vắng, Thôi Diễn thường xuyên bỏ đói bà, ba van nài thế nào thằng con này cũng chẳng động lòng

Tả Thừa Thôi Luân nghe xong liền nổi ngay cơn thịnh nộ, cho người lên công đường gọi ngay Thôi Diễn về, bắt Thôi Diễn cởi áo ra chịu đòn, mà không hề cho con trai phân giải trấn tình

Tuy Thôi Diễn biết mọi chuyện đều xuất phát từ người kế mẫu, nhưng vẫn nghiến răng chịu đánh, không hề buông một lời oán thán hay tỏ vẻ bất bình về người kế mẫu cùng cha. Cũng may, Thôi Diễn mới vừa bị người cha đánh vài roi, thì người chú của Thôi Diễn là Thôi Ân từ ngoài chạy vào, lấy người che cho cháu, chịu đòn thay

Tả Thừa Thôi Luân hiểu ra mọi chuyện, hối hận vô cùng. Ông cảm thấy có lỗi với người vợ quá cố đã không chăm sóc đứa con hiền lành, ôn nhu, hiếu nghĩa như lời đã hứa. Và với con, bấy lâu ông đã quá vô tâm, không hiểu được nỗi lòng của con. Dù không đuổi người vợ kế đi, nhưng từ đó ông không còn nghe lời xúc xiểm của Lý thị rồi bạc đãi Thôi Diễn nữa

Được cha hiểu và thương yêu như trước, Thôi Diễn rất vui và hạnh phúc. Nhưng những ngày hạnh phúc ấy quá ngắn ngủi do bị bệnh, Thôi Luân qua đời. Không con người chồng, Lý thị rất sợ Thôi Diễn sẽ nhân dịp này mà trả thù xưa. Ngày ngày bà ở phòng ít khi ra ngoài. Bà muốn tránh mặt Thôi Diễn

Thôi Diễn hiểu được điều ấy, nên vẫn ” Sớm thăm tối viếng” mẹ kế như trước kia, có món ngon vật lạ đều không quên bà còn dặn vợ phải kính trọng bà như người ruột thịt. Có lần Thôi Cáp, con mẹ kế, ăn chơi bên ngoài vướng nhiều nợ nần, Thôi Diễn giấu vợ, trả nợ. Sau đó, ông phải dè sẻn, tiết kiệm chi tiêu để hoàn tiền lại cho vợ

Nước chảy mãi thì đá cũng mòn. Dần dà, bà mẹ kế thay đổi cách cư xử với con chồng. Càng về sau, bà càng quí Thôi Diễn hơn cả con ruột. Sự hiếu thuận của Thôi Diễn cuối cùng được đền bù, ông đã có được hai bà mẹ để được yêu thương trong cuộc đời mình

Leave a Reply